Tin tức

Nhìn Lại Hành Trình Thánh Hiến Dưới Ánh Sáng Bí Tích Thánh Thể

Bí tích Thánh Thể là việc hiện tại hóa mầu nhiệm Vượt Qua của Đức Kitô. Nơi đó, cuộc tử nạn – phục sinh của Ngài không chỉ là một biến cố trong quá khứ, nhưng trở nên hiện diện mỗi ngày.

Nhìn với con mắt bên ngoài, cử chỉ “bẻ ra – trao ban” trong Thánh Thể dường như nhẹ nhàng, đơn sơ và đầy vẻ đẹp phụng vụ. Nhưng con tin rằng đó vẫn chính là một hy tế duy nhất của Thập Giá – cùng một tình yêu tự hiến mà Chúa đã sống trọn vẹn trong Tam Nhật Thánh, những ngày mà chúng con đang đặc biệt tưởng nhớ.

Trong biến cố đau thương ấy, sự vâng phục, sự bẻ ra – trao ban và sự hiến tế của Chúa đã chạm đến những ranh giới sâu nhất của nhân tính. Đó là một tình yêu nhưng không lớn lao đến mức không gì có thể diễn tả, một sự trao hiến trọn vẹn cả con người và cuộc sống của Ngài. Và chính tình yêu ấy vẫn đang hiện diện, đang tiếp tục trao ban trong Bí tích Thánh Thể mỗi ngày.

Nhìn lại cuộc đời dâng hiến của mình, con thấy ngày con đến trước bàn thờ để tuyên khấn, mọi sự cũng thật đơn giản và dễ dàng. Con tuyên khấn: “sống khiết tịnh để thuộc trọn về Chúa Giêsu Thánh Thể, sống vâng phục để kết hợp ý chí với Đấng đang tự hiến trên các bàn thờ khắp thế giới, sống khó nghèo để chính Chúa là gia nghiệp đời đời của con”. Nhưng để sống những điều ấy lại là cả một hành trình dài, không ngừng nghỉ, với nhiều gian nan, đau đớn và cả những cám dỗ muốn dừng lại.

Không nhẹ nhàng như khi đọc lời khấn, để sống vâng phục mỗi ngày, con phải đi qua những thử thách lớn nhỏ: từ bỏ ý riêng, từ bỏ những suy nghĩ, cách sống và những dự phóng riêng vốn rất đẹp và đầy hy vọng đối với con.

Không còn nguyên vẹn sự xúc động và tha thiết như ngày đầu tuyên khấn khiết tịnh, từng ngày con vẫn phải chiến đấu với những ước muốn chiếm hữu và kiểm soát, để học cách sống tự do hơn và để cuộc đời con được hòa vào cuộc sống của Chúa.

Và lời khấn khó nghèo cũng đâu đơn giản như con từng nghĩ. Nó luôn thách đố đức tin và lòng cậy trông của con, qua đó dạy con biết phó thác trọn vẹn hơn cho Chúa mỗi ngày.

Lạy Chúa, mỗi Thánh lễ, khi linh mục đọc lời truyền phép và nâng cao Thánh Thể, con lại suy về những điều này; con lại được nhắc nhớ rằng hy tế ấy vẫn đang hiện diện, và mời gọi con bước vào trong đó – không chỉ để chiêm ngắm, nhưng để được biến đổi và biết trao ban chính mình.

Sự dâng hiến vì thế không phải là một hành vi chỉ diễn ra một lần ngày con cất lời hứa với Chúa, nhưng là một hành trình liên lỉ, với những đòi hỏi không hề dễ dàng. Nhưng chính trong hành trình ấy, Chúa đang âm thầm hoạt động, uốn nắn và biến đổi con nên giống Ngài hơn.

Xin Chúa nắm lấy và giữ chặt tay con, vì con yếu đuối, dễ vấp ngã trước những gập ghềnh của cuộc sống, và nhiều khi muốn chạy trốn khỏi những điều làm con đau.

Tạ ơn Chúa muôn đời! Tạ ơn Chúa vì đã ở lại trong nhiệm tích này – vẫn chờ con, vẫn kiên nhẫn với con, vẫn ôm ấp, xoa dịu, chữa lành và bổ sức cho con, vẫn mời gọi con mỗi ngày tiếp bước.

Thánh Thể đúng là Bí tích của tình yêu. Một tình yêu bao la và mạnh mẽ, tình yêu thiết tha và dịu dàng, tình yêu nhưng không và mãi mãi. Chỉ có tình yêu ấy – một tình yêu không gì có thể chứa đựng – mới có thể ở lại trong những gì bé nhỏ và bình thường như thế.

Tạ ơn Chúa muôn đời !

Maria Thảo Nguyên

Bài viết liên quan

Có thể bạn quan tâm
Close
Back to top button